Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Mẹo viết thư cảm ơn ấn tượng

Sau buổi phỏng vấn, bạn cần viết thư cảm ơn nhà tuyển dụng. Bạn cũng cần cảm ơn những người đã giúp bạn biết được công việc đó. Dưới đây là một số mẹo giúp bạn viết một thư cảm ơn hiệu quả.

Gửi nhanh

Viết thư cảm ơn và gửi càng sớm càng tốt (tốt nhất là trong vòng 24 giờ sau buổi phỏng vấn).

Viết thư cảm ơn những người liên quan ngoài người phỏng vấn (những người đã giúp bạn tìm được công việc đó, gồm người giới thiệu công việc đó cho bạn và những người chứng nhận lý lịch và quá trình công tác của bạn).

Tạo ấn tượng tốt

Theo số liệu của Viện Nghiên cứu chuyên môn Mỹ, không quá 4% số người đi xin việc viết thư cảm ơn. Vì vậy bạn cần phải viết một bức thư cảm ơn thật sự nổi bật so với những người khác để tạo ấn tượng tốt .

Thêm thông tin mà bạn chưa nói được trong buổi phỏng vấn

Nếu bạn quên một số thông tin trong buổi phỏng vấn thì đây chính là cơ hội bạn viết thêm trong thư cảm ơn.
 
Những vấn đề cơ bản

Thư cảm ơn có thể viết tay, đánh máy hoặc gửi qua email. Một bức thư cảm ơn phải bao gồm lời cảm ơn, sự quan tâm của bạn tới vị trí công việc, bằng cấp và trình độ và kết thúc là một lời cảm ơn.

Ngắn gọn và đơn giản

Hãy viết ngắn gọn và đơn giản và không nên dùng thư cảm ơn như là một cách chỉ để thể hiện sự quan tâm của bạn tới vị trí công việc hoặc công ty đó.

Kiểm tra

Kiểm tra chính tả và lỗi ngữ pháp. Sau đó, bạn hãy nhờ người khác kiểm tra và sửa lại nếu có thể để có một bức thư hoàn thiện.

Dòng cuối

Luôn kết thúc thư bằng lời cảm ơn

Ngã rẽ cuộc đời

Có thể bạn và tôi không biết từ khi nào nhận thức được bức tranh muôn màu về cuộc sống vẫn thơ ngây,ham chơi,vui đùa...cho dù trái đất vẫn quay trái tim bạn vẫn đập từng nhịp từng nhịp mỗi ngày nhưng ở thời điểm nào đó tôi và bạn nhận thức được mình cần và nên làm gì trong cuộc sống hiện tại. Bạn có học hay không thì cuộc đời mỗi người luôn có những ngã rẽ nhất định!

Châm ngôn thú vị phụ nữ

Một người đàn bà xấu mặt nhưng đẹp lòng là người đàn bà đẹp.

Một người đàn bà đẹp mặt, nhưng lòng dạ không đẹp là người đàn bà xấu.
(Jean Rigaux)

Cả cuội đời người phụ nữ là biên niên sử của tình cảm (W. Irving)

Người phụ nữ đẹp là thiên đàng của cặp mắt, mà là địa ngục của tâm hồn. (Pope)

Phụ nữ là kiệt tác của vũ trụ . (G.Let-Xinh)

Tất cả mọi sự bí ẩn của thế giới này đều không thể sánh nổi với sự bí ẩn của người phụ nữ
Vladimir Lobanok

Khi bất ngờ hỏi một cô gái xin anh hãy nhớ: câu trả lời đầu tiên là chính sử, còn câu thứ hai là tiểu thuyết
Tống Ái Linh

Ðức tính đầu tiên và quan trọng nhất của phụ nữ là dịu dàng
JEAN JACQUES ROUSSEAU

Trước con mắt của người yêu, không có người phụ nữ nào xấu cả
RONSARD

Không có một người phụ nữ nào lại không có một người đàn ông vô danh chiêm ngưỡng, tôn thờ mình
Giracdanh

Phụ nữ làm cho cách xử thế ở đời được trau chuốt và khiến người ta chuộng sự lễ độ. Họ là thầy dạy chân chính về mĩ quan và là người khích lệ mọi hi sinh. Hiếm có người đàn ông nào yêu thương họ mà lại là người man rợ.
(G. Legouve)

Không có phụ nữ xấu...
... Chỉ có người phụ nữ không biết cách làm đẹp (La Bruyere)


Ðẹp và được yêu ấy mới chỉ là phụ nữ. Xấu mà biết cách làm cho mình được yêu ấy là công chúa. (J. Barbey Daurevily)

Không phải những người đẹp là những người hạnh phúc, mà những người hạnh phúc là những người đẹp (khuyết danh)

Nàng che dấu một trái tim sắt đá dưới cái hình hài mảnh khảnh và duyên dáng
(Balzac)

Đối với người phụ nữ, yên lặng cũng là một thứ trang sức
Sophocle

Đàn bà hoàn toàn thấy rõ rằng họ càng vâng lời bao nhiêu thì họ càng chỉ huy bấy nhiêu [Jules Michelet]

Bí quyết hạnh phúc của người phụ nữ là tự tìm cái vui trong bổn phận [Dr. Auton]

Người phụ nữ cảm và nói theo trực giác của con tim nên chẳng bao giờ sai lầm. Không ai biết nói những lời sâu sắc và êm ái cho bằng người phụ nữ. Êm ái và sâu sắc, đó chính là con người họ
V.Hugo

Tính hiền dịu của người phụ nữ đối với cuộc đời là dấu hiệu xác thực của một cuộc sống nội tâm phong phú. (K.Pau-Top-Xki)

Tất cả vẻ đẹp của cuộc sống được tạo nên là nhờ vào sức mạnh của tình yêu đối với người phụ nữ
(M.Gorki)
Châm ngôn thú vị phụ nữ
Ảnh minh họa
Phụ nữ bao giờ cũng yêu vì tài trước khi yêu vẻ bề ngoài
Banzac

Im lặng đem đến cho người phụ nữ sự kính nể
Sophocle

Có vợ thì dù hiền hay dữ bạn đều có lợi, nếu vợ hiền bạn sẽ là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời, còn nếu vợ dữ, bạn sẽ trở thành triết gia. (Bec-xong)

Điều hoang đường cần tránh về stress

1. Stress đến từ những hoàn cảnh sống của bạn. Điều này có vẻ đúng, giống như Trái đất dường như phẳng, nhưng sự thực thì stress đến từ những ý nghĩ bạn có về hoàn cảnh sống của bạn, không phải tự bản thân hoàn cảnh. Đây là lí do tại sao mọi người có những đáp ứng cảm xúc khác nhau trước cùng 1 hoàn cảnh.

2. Stress là 1 động lực thúc đẩy. Chúng ta cần phân biệt giữa stress và sự kích thích. Có những thời hạn cuối, thiết lập những mục tiêu và thúc đẩy bản thân bạn làm việc hết năng suất là sự kích thích. Stress là khi bạn đang lo lắng, tức giận hoặc thất vọng, làm giảm khả năng làm việc của bạn đột ngột. Những người hoàn thành mọi việc dưới stress đã thành công mặc cho tình trạng stress của họ, không phải vì bản thân stress.

3. Một số kiểu stress tốt cho bạn. 1 điều hoang đường phổ biến khác, được tạo ra bởi Dr. Hans Selye, nhà sáng lập khái niệm stress thời hiện đại. Selye phát hiện thấy những hoạt động như thể thao và tình dục cũng tạo ra 1 sự dâng lên của những hóc mon stress, vì vậy ông đưa ra quan điểm về stress tốt. Nhưng nghiên cứu đã chứng minh rằng stress đóng góp từ 75% đến 90% của những tình trạng y khoa, bao gồm 6 thứ dẫn đến những nguyên nhân của cái chết. Sự kích thích là tốt cho bạn. Stress thì không.

4. Nếu không có stress trong cuộc sống của bạn, bạn sẽ chỉ ngồi 1 chỗ. 1 số người đã quá quen với trải nghiệm stress đến nỗi họ không nhớ cuộc sống đã như thế nào khi không có nó. Nhưng hãy nhìn những đứa trẻ. Chúng trải nghiệm rất ít stress nhưng vẫn có rất nhiều năng lượng để khám phá những sở thích của chúng. Điều tương tự có thể đúng với những người trưởng thành, ngay cả với những trách nhiệm mà chúng ta có.

5. Cách tốt nhất để xử lí stress là tập thể dục, hít thở và thư giãn. Hãy nhớ là stress không đến từ những gì đang diễn ra trong cuộc sống của bạn. Nó đến từ những ý nghĩ của bạn về những gì đang xảy ra trong cuộc sống của bạn. Những công cụ “kiểm soát stress” thông thường nhằm giải tỏa những tác động của stress, chứ không phải nguyên nhân của stress, do đó stress quay trở lại lần nữa và lần nữa. 1 cách tiếp cận hiệu quả hơn bao gồm học cách suy nghĩ khác đi về những hoàn cảnh có tính thách thức để stress không còn được tạo ra nữa.

6. Stress là 1 sự lựa chọn. Stress là 1 sản phẩm phụ của những niềm tin trong tiềm thức mà bạn có về thế giới. Bạn không thể lựa chọn không tin 1 điều gì đó. Bạn tin nó vì bạn nghĩ nó đúng. Để loại bỏ stress, bạn phải học cách thách thức những niềm tin đó để bạn nhìn chúng khác đi. Đó không phải là 1 chức năng của sự lựa chọn. Nó là 1 chức năng của sự hiểu biết sâu sắc.

7. Stress là không thể tránh khỏi. Hãy nhìn vào 1 số thứ mà bạn không bận tâm nhưng người khác thì có (sợ độ cao, sợ đi máy bay). Những người trải nghiệm stress trong những tình huống đó có thể nói rằng nó là không thể tránh khỏi vì họ không thể tưởng tượng về 1 trạng thái không stress, nhưng bạn biết rằng điều này không phải như vậy. Những cảm xúc của họ đến từ những niềm tin của họ, điều tương tự đúng với bất kì điều gì mà bạn đang bị stress về trong hiện tại (tiền bạc, sức khỏe, công việc...). Nó hoàn toàn có thể suy nghĩ khác đi và không trải nghiệm stress trong cuộc sống của bạn. Nó chỉ đòi hỏi 1 lối tiếp cận khác.

8. Stress không phải là 1 vấn đề lớn. Từ “stress” đôi lúc được giới hạn ở nỗi lo lắng về những thời hạn cuối, điều mà hầu hết mọi người có thể chung sống cùng, nhưng stress thực sự lớn hơn nhiều. Mỗi giây phút của sự thất vọng mà bạn có về công việc của bạn, mỗi lúc xích mích trong những mối quan hệ của bạn trong công việc và ở nhà, mỗi nỗi sợ hoặc lo lắng bạn có về tiền bạc, về sức khỏe và tương lai của bạn- về cơ bản, tổng cộng của tất cả những cảm xúc tiêu cực trong cuộc sống của bạn, từ lúc bạn thức dậy cho đến lúc bạn nằm xuống, là stress. Đối với hầu hết mọi người, nó là 1 vấn đề rất lớn.

Chúng ta do dự thừa nhận nó lớn như thế nào vì những điều hoang đường ở trên, được thêu dệt trong nền văn hóa của chúng ta và ngăn không cho chúng ta xử lí với stress 1 cách hiệu quả hơn. Nhưng với 1 chút ứng dụng, bất kì ai cũng có thể biết về sự thật stress hoạt động như thế nào và thay vì đơn giản là kiểm soát stress, hãy bắt đầu loại bỏ nó.

Sự lãng mạn của đàn ông?

Đàn ông có lãng mạn?
Chúng ta thường định nghĩa "lãng mạn" theo quan điểm của phụ nữ- tặng hoa và thiệp, giữ những vật kỷ niệm và cất chúng trong 1 cái hộp, thổ lộ những lời chỉ có trong phim lãng mạn hoặc nghe những bài hát lãng mạn suốt ngày.

Đàn ông có thể không làm những điều đó, nhưng nhiều đàn ông làm 1 điều còn lãng mạn hơn tất cả những điều đó: họ giữ tình yêu trong trái tim họ mãi mãi.

1 khảo sát với 100,000 người trên toàn thế giới, được xuất bản trong 'The Normal Bar' (Crown Publishing Group, 2013), tiết lộ 48% người tham gia là nam đã nói rằng họ đã từng yêu từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng chỉ 28% phụ nữ nói họ có 1 trải nghiệm yêu từ cái nhìn đầu tiên. Khảo sát này cho thấy đàn ông lãng mạn hơn phụ nữ.

Cuộc khảo sát của tôi với 3000 đàn ông và phụ nữ trên toàn thế giới đã cố gắng hoà hợp lại với những tình yêu đã mất được hỏi "Bạn mất bao lâu để quên tình yêu đã mất của bạn?" Những câu trả lời từ đàn ông (đồng tính hoặc bình thường) cho thấy họ tốn nhiều thời gian hơn 1 cách đáng kể để quên những tình yêu đã mất của họ so với phụ nữ. 1 số đàn ông không thoả mãn với những lựa chọn khảo sát: sự lựa chọn cuối cùng được liệt kê là "trên 10 năm." Chỉ có đàn ông là gạch bỏ tất cả những lựa chọn và viết "Tôi không bao giờ quên cô ấy!" Chúng ta không nghi ngờ là 1 số phụ nữ không bao giờ quên những tình yêu đã mất của họ, nhưng chỉ có đàn ông viết điều này trong bảng khảo sát.

Những nam thanh niên "không được tin" rằng sẽ khóc vì những mối tình đã mất. Nhưng nhiều người tham gia là nam đã thông báo rằng, sau cuộc chia tay với người yêu thời trung học, họ đã khóc 1 mình, hằng đêm, trong nhiều tháng.

Những phát hiện của tôi về đàn ông lãng mạn song song với những kết quả của khảo sát của tôi về những người trưởng thành chưa bao giờ cố gắng kết nối lại với tình yêu đã mất của họ. Và có nhiều đàn ông hơn phụ nữ chọn điền vào bảng khảo sát và họ bộc lộ những cảm xúc mãnh liệt đối với những tình yêu đầu tiên của họ, dù họ chưa từng liên lạc lại với những phụ nữ đó (và có thể không bao giờ làm vậy).

Những bài viết trên diễn đàn của trang web của tôi cho thấy có nhiều phụ nữ hơn đàn ông. Nhưng sự thực là, có nhiều thành viên là đàn ông hơn phụ nữ. Đàn ông không gửi bài thường xuyên như phụ nữ, nhưng họ đang đọc!

Nhưng hiếm có 1 tạp chí của đàn ông nào xuất bản 1 câu chuyện về tình yêu và sự lãng mạn. Các nhà biên tập nói với tôi là họ nghĩ đàn ông không hứng thú. Không hẳn như vậy! Khi nghiên cứu của tôi được trích dẫn trong Playboy, nó gây ra rất nhiều phản hồi tích cực.

Vào những dịp mà người ta mong đợi về sự lãng mạn (như Valentine, ngày sinh nhật hoặc những ngày kỷ niệm khác), chúng ta nên nhớ phân biệt giữa cảm xúc với hành động.  
Đàn ông có thể không làm những cái hộp cất đồ kỉ niệm về những trải nghiệm tình yêu của họ, nhưng họ vẫn yêu thương, trung thành và lãng mạn như phụ nữ- và đôi lúc nhiều hơn!

2 Nét nhân cách đáng lưu ý


Có nhiều cách phân loại để xác định những nét nhân cách con người, tuy nhiên, phân loại kiểu A và kiểu B là nổi tiếng nhất vì tính chính xác cao của nó.

Phân loại này chia con người thành những người có nhân cách kiểu A, kiểu B và những kiểu khác như kiểu C và D. Nhưng những kiểu nổi tiếng nhất là A và B. Dưới đây là tất cả những gì bạn cần biết về 2 kiểu nhân cách đó.

Nét nhân cách kiểu A

Những đặc điểm của nét nhân cách kiểu A

Có 1 cảm giác khẩn cấp về thời gian. Họ thường vội vã và có thể hầu như không thư giãn. Nếu họ ngồi 1 chỗ mà không làm việc gì hữu ích, họ có thể cảm thấy tội lỗi.

Là những người quá thành đạt, họ thường dấn thân vào nhiều hoạt động khác nhau và thực hiện tốt tất cả.

Vấn đề lớn nhất của họ là stress, họ luôn bị quá tải bởi khối lượng công việc họ phải làm. Những công việc đó thường là 1 danh sách lớn mà họ đã lên kế hoạch cho bản thân.

Họ luôn có tính cạnh tranh.

Nét nhân cách kiểu B

Nét nhân cách kiểu B hầu như đối lập với kiểu A.

Kiểu người này không có cảm giác khẩn cấp về thời gian.

Họ không gặp vấn đề gì với việc thư giãn hoặc ngồi 1 chỗ mà không làm bất kì việc gì.

Họ có thể trì hoãn công việc họ phải làm đến phút cuối cùng và họ thường không dễ dàng bị stress.

Họ có thể là 1 người thành đạt nhưng sự thiếu cảm giác khẩn cấp về thời gian của họ giúp họ không cảm thấy căng thẳng trong khi đang làm công việc của họ.

Làm việc với người có nét nhân cách kiểu A

1 trong những thách thức chính mà nhân cách kiểu A đối mặt là khi anh í phát hiện thấy mình phải làm việc với 1 đội hoặc với 1 nhóm người không phải kiểu nhân cách A.
 
Thường thì nhân cách kiểu A kết thúc hoặc là bất mãn về sự tiến bộ của họ hoặc cãi nhau với họ.

Tại sao khó làm việc với những người kiểu A

Vấn đề chính khi làm việc với người kiểu A nảy sinh từ những điểm sau:

Khi con người không có sự khẩn cấp cao về thời gian: điều có thể khiến 1 người kiểu A nổi giận là khi anh ta thấy người khác không xem trọng sự trôi qua của thời gian. Nếu bạn muốn hoà hợp với 1 người kiểu A, hãy đảm bảo là bạn chú ý đến sự tiến bộ của bạn với sự tôn trọng thời gian.

Khi con người không đạt được nhiều thành công: người kiểu A trung bình thường đạt được nhiều thành tựu gấp đôi người khác trong cùng khoảng thời gian (có lẽ là nhiều hơn gấp đôi). Khi người kiểu A thấy những người mà anh ta đang làm việc cùng là chậm chạp, anh ta có thể nổi giận.

Khi người kiểu A trở thành 1 nhà kinh doanh

Khi người kiểu A bắt đầu việc kinh doanh của mình, anh í sẽ thường gặp những vấn đề lớn với tất cả những người làm việc cùng anh í. Trong trường hợp đó, người kiểu A nỗ lực rất lớn để làm việc kinh doanh đi lên. Nếu mọi người không theo kịp với hiệu quả hoặc tốc độ của 1 người kiểu A thì khi đó chắc chắn vấn đề sẽ nảy sinh.

Trong trường hợp đó, người kiểu A thường trở nên hay chỉ trích người khác khi họ không theo kịp tốc độ của anh í.

Lời khuyên cho kiểu A

Điều tốt nhất bạn có thể làm nếu bạn là kiểu A phải làm việc với 1 nhóm, hãy tìm 1 người cũng có nhân cách kiểu A để làm việc cùng. Điều này không chỉ sẽ giúp tránh những vấn đề tôi vừa đề cập mà nó còn dẫn đến 1 hiệu quả nổi bật.

Nếu bạn không thể tìm thấy người kiểu A khác để làm việc cùng thì khi đó hãy cố gắng hiểu rằng mọi người là khác biệt nhau và tất cả chúng ta không giống nhau.

Người kiểu A trong các mối quan hệ

Hành vi của người kiểu A trong những mối quan hệ không khác so với hành vi của họ ở những lĩnh vực cuộc sống khác. Người kiểu A gặp khó khăn trong việc chờ đợi và đó là lí do họ có vấn đề với những đối tác chậm chạp.

Nếu người kiểu A bước vào 1 mối quan hệ với người hay trì hoãn, anh í sẽ cảm thấy khó chịu.

Nếu bạn đang ở trong 1 mối quan hệ với 1 người kiểu A, hãy đảm bảo là bạn tôn trọng thời gian của anh í và không làm lãng phí thời gian biểu của anh trừ khi nó thực sự quan trọng.

Chọc giận 1 người kiểu A rất đơn giản, chỉ cần làm lãng phí thời gian của anh ta!

Nếu bạn thấy 1 người kiểu A không muốn nói chuyện nhiều qua điện thoại và bạn vẫn tiếp tục nói thì anh í có thể tránh nói chuyện với bạn trở lại.

Nếu bạn đang cố bán cho anh ta 1 thứ gì đó, tốt hơn là làm ngay bây giờ vì nếu bạn nói với anh ta tuần tới sẽ có hàng thì bạn sẽ không gặp lại anh ta nữa.

Tôn trọng cảm giác khẩn cấp về thời gian của người kiểu A bằng cách không để anh í đợi lâu. Đảm bảo bạn đến đúng giờ và tốt hơn nữa là có 1 kế hoạch những việc bạn sẽ làm. Người kiểu A ghét sự không chắc chắn không phải vì họ không thể xử lí chúng mà vì họ không biết sẽ tốn bao nhiêu thời gian cho 1 công việc không biết.

Tại sao đàn ông đồng tính cố gắng trở nên giỏi nhất?


1 thành kiến về đàn ông đồng tính là tất cả bọn họ đều khỏe mạnh, ăn mặc đẹp, ngoại hình đẹp và giàu có. Tất nhiên, điều này không đúng với tất cả đàn ông đồng tính, nhưng thành kiến nảy sinh từ thực tế là có nhiều đàn ông đồng tính dường như nỗ lực quá chừng để làm bản thân họ hoàn hảo trong mọi lĩnh vực có thể đạt được- dành nhiều thời gian ở phòng tập thể dục, ở nơi làm việc hoặc phấn đấu đạt điểm cao ở trường học. Tôi thường tự hỏi điều gì thúc đẩy những tham vọng đó và cái giá về mặt tâm lý của nỗ lực đạt được sự hoàn hảo là gì? 2 đồng nghiệp của tôi gần đây đã xuất bản 1 bài báo khám phá những câu hỏi đó và tôi yêu cầu họ viết 1 bài để giải thích về nghiên cứu của họ. Sau đây là bài viết của Dr. John Pachankis (đại học Yeshiva) và Dr. Mark Hatzenbuehler (đại học Columbia).

Nghiên cứu gần đây tiết lộ lí do tại sao câu “những chàng trai nhỏ bé giỏi nhất thế giới” mô tả đúng về nhiều chàng trai trẻ đồng tính và đàn ông lưỡng tính. Câu đó đến từ cuốn tiểu thuyết cùng tên được xuất bản năm 1973 bởi Andrew Tobias, 1 tự truyện mà tác giả kể lại những nỗ lực của ông để bù trừ quá mức và tránh bị phát hiện định hướng tình dục bẩm sinh của ông bằng cách trở nên xuất sắc trong mọi thứ. Khi truyện của Tobias được xuất bản, nhiều tác giả đồng tính, những nhà trị liệu và nhân vật của công chúng đã dùng đề tài “những chàng trai nhỏ bé giỏi nhất thế giới” để mô tả về những kinh nghiệm của riêng họ trong việc thể hiện 1 vẻ bề ngoài không thể sai được để bảo vệ bí mật về định hướng tình dục cá nhân của họ.

Ví dụ, thống đốc trước đây của bang New Jersey, Jim McGreevy trong cuốn hồi ký của ông, The Confession, viết về sự thù địch của môi trường thời thơ ấu của ông buộc ông phải che giấu định hướng tình dục của mình và say mê tìm kiếm địa vị xã hội và những thành tựu thay vì tình yêu đồng giới. Ông viết “Tôi nghĩ tôi đã quyết định rằng tham vọng của tôi sẽ đem lại cho tôi nhiều niềm vui...hơn là tình yêu đích thực.” Tác giả Paul Monette trong tự truyện của ông ‘Becoming a Man’, mô tả đã dìm bản sắc đồng tính của ông thông qua thành tựu xuất sắc ở trường. Tất cả đã mô tả về sự nỗ lực cá nhân của họ để trở nên “giỏi nhất” để đương đầu với sự kì thị người đồng tính. Nhà tâm thần học Richard Isay viết trong ‘Becoming Gay’ rằng những chàng trai đồng tính trẻ bị buộc phải dựa vào những nguồn lực bên trong của riêng họ vì sự ủng hộ từ người khác không được đảm bảo. Nhà tâm lý lâm sàng Alan Downs đau xót khi thảo luận về hiện tượng đàn ông đồng tính đang cố gắng trình diễn 1 vẻ ngoài không được phép sai để che giấu những bí mật của họ trong bài tường thuật ‘The Velvet Rage.’ Ví dụ, ông viết “Chúng ta tồn tại bằng cách làm theo những kì vọng của người khác...Làm thế nào chúng ta có thể yêu bản thân chúng ta khi mọi thứ xung quanh nói với chúng ta rằng chúng ta không đáng yêu? Thay vào đó, chúng ta theo đuổi tình cảm, sự ủng hộ và sự chú ý được ban phát từ người khác.” Cuối cùng, trong cuốn “Best Little Boy in the World”, Andrew Tobias viết rằng khuynh hướng đầu đời của ông để tránh bị từ chối vì định hướng tình dục của ông là thông qua những thành tích học tập của ông “điều quan trọng nhất trong cuộc sống hằng ngày của tôi là danh sách lớn những hoạt động...Không ai có thể mong đợi tôi ra ngoài hẹn hò...khi tôi có 1 danh sách 17 nhiệm vụ khẩn cấp phải hoàn thành.”

Là những nhà nghiên cứu sức khỏe cộng đồng và nhà tâm lý lâm sàng, chúng tôi cũng nhận thấy hiện tượng ‘những chàng trai nhỏ bé giỏi nhất thế giới’ dường như giải thích về những chiến lược được sử dụng bởi rất nhiều chàng trai đồng tính trẻ, những người chúng ta gặp trong cuộc sống cá nhân và nghề nghiệp của chúng ta. Với những tự truyện và những quan sát cá nhân về hiện tượng này, chúng tôi đã ngạc nhiên rằng chưa có ai từng tiến hành nghiên cứu về xu hướng mà đàn ông đồng tính trẻ đương đầu với sự cô lập đầu đời do định hướng tình dục của họ bằng cách nỗ lực để trở nên “giỏi nhất” và cái giá về mặt tâm lý của sự nỗ lực này. Do đó chúng tôi trình bày tài liệu theo kinh nghiệm về hiện tượng ‘những chàng trai nhỏ bé giỏi nhất thế giới’.

Chúng tôi tự hỏi, liệu nhất quán với tự thuật ‘những chàng trai nhỏ bé giỏi nhất thế giới’, đàn ông đồng tính sẽ có nhiều khả năng đầu tư giá trị bản thân của họ vào những lĩnh vực cuộc sống mà họ đặc biệt có thể thành công mặc cho bị kì thị. Ví dụ, khi đàn ông đồng tính không thể đảm bảo được về sự hỗ trợ của gia đình, sự ủng hộ của bạn bè hoặc tình yêu của Chúa cũng như họ che giấu định hướng tình dục của họ với mọi người, họ có thể khôn ngoan hơn là không đầu tư giá trị bản thân của họ trong những lĩnh vực cuộc sống đó. Sự thành công trong những lĩnh vực đó không thể kiểm soát được và đảm bảo được khi 1 người là đồng tính, không giống sự thành công trong học thuật, ngoại hình đẹp và trở nên giỏi nhất trong những nhiệm vụ có tính cạnh tranh, vốn tương đối có thể kiểm soát và đảm bảo được nhiều hơn, ít nhất là với sự nỗ lực. Trong thực tế, trở nên giỏi giang trong những lĩnh vực học thuật, ngoại hình đẹp hơn và đạt được địa vị xã hội có thể là 1 cách để tránh bị phát hiện là đồng tính hoặc bù trừ cho bất kì sự từ chối nào nếu định hướng tình dục của 1 người đàn ông đồng tính trẻ bị/được khám phá.

Thay vì cho rằng đàn ông đồng tính sở hữu 1 số khuynh hướng bẩm sinh để ăn mặc đẹp và đạt được nhiều thành tựu nhất, chúng tôi đề xuất rằng những khuynh hướng đó là sản phẩm của môi trường xã hội nơi đàn ông đồng tính được nuôi dưỡng. Thậm chí ngày nay, 1 số môi trường không chào đón những đồng tính nam và nữ, do đó những thanh niên nhận ra họ có những cảm xúc tình dục hoặc tình yêu đối với những thành viên cùng giới và sống ở những nơi cực kì căm ghét tình dục đồng giới, có thể che giấu định hướng tình dục của họ với mọi người- bố mẹ, giáo viên, bạn bè- trong nhiều năm. Lớn lên ở những nơi không chào đón mình và che giấu 1 phần quan trọng của bản thân trong 1 thời gian dài đi đến 1 cái giá. Chúng tôi đề xuất rằng cái giá này là phải đầu tư giá trị bản thân của 1 người ở những lĩnh vực cuộc sống có thể kiểm soát được và đảm bảo được, ít nhất là nhiều hơn sự hỗ trợ của gia đình, sự ủng hộ từ bạn bè hoặc tình yêu của chúa. Chúng tôi cũng đề xuất thêm 1 cái giá nữa, ấy là mức độ đàn ông đồng tính trẻ càng đầu tư vào những lĩnh vực liên quan đến thành tựu, họ sẽ càng phải đảm bảo thành công trong họ, ngay cả nếu theo những cách không lành mạnh, như tự cô lập bản thân, ăn quá nhiều hoặc quá ít, hoặc nói dối và có những cuộc tranh cãi với người khác..

Tại sao bạn lo lắng nhiều hơn người khác?

Trong tình huống nào bạn trở nên gượng gạo? Khi bạn sắp mời 1 ai đó bạn biết có 1 cuộc hẹn đầu tiên? Khi bạn muốn yêu cầu 1 người nào đó dừng làm việc gì đó thực sự khiến bạn khó chịu?

Trong nhiều tình huống, chúng ta không dám nói ra hoặc hành động vì chúng ta sợ bị xấu hổ hoặc trông ngu ngốc. Khi thời điểm cho sự thật đến, chúng ta thường căng thẳng và không thể nói hoặc làm điều chúng ta muốn. Những sự ngăn chặn đó chỉ là 1 trong số những cách mà sự lo lắng kiềm chế hành vi của chúng ta.

Lo lắng là vấn đề tâm lý phổ biến nhất mà loài người chúng ta trải nghiệm. 1 vấn đề mà chúng tôi muốn tập trung vào là chúng ta so sánh mức độ lo lắng của chúng ta với của người khác như thế nào. Như chúng ta thấy, cách chúng ta nhận thức và cách chúng ta truyền thông về nỗi khổ cá nhân có 1 ảnh hưởng lên cách chúng ta đương đầu với nó.
 
Bất chấp sự phổ biến của những nỗi lo của chúng ta, điều thú vị cần nhận thấy là chúng chỉ là 1 phần tương đối nhỏ của những cuộc trò chuyện hằng ngày của chúng ta. Nói cách khác, chúng ta nói về những nỗi sợ và hoài nghi của chúng ta ít hơn nhiều so với chúng ta thực sự trải nghiệm chúng. 1 lí do cho điều này có lẽ là bạn giả định rằng người khác lo lắng ít hơn bạn. Nếu vậy, khi tiết lộ tất cả những nỗi lo lắng của bạn có vẻ không phù hợp, vì người khác sẽ không thể đồng cảm với chúng và thậm chí có thể xem bạn như người loạn thần kinh.

Khi điều này xảy ra, mọi người có xu hướng đánh giá bản thân họ là lo lắng nhiều hơn, gượng gạo nhiều hơn và xấu hổ hơn so với người bình thường. Nhận thức sai này tồn tại vì chúng ta nhận thức được hoàn toàn những đặc điểm đó ở trong chúng ta và chúng ít rõ ràng hơn ở người khác.

Ngược lại, con người không đánh giá bản thân họ có bất kì khác biệt nào so với người bình thường ở những đặc điểm như tính gây hấn, sự duyên dáng hay tính mỉa mai vì những tính cách đó có những hành vi phân biệt đi kèm với chúng. Do đó chúng ta có thể so sánh bản thân chúng ta với người khác chính xác hơn những khía cạnh trên.

Khi chúng ta không có thông tin chẩn đoán thì chúng ta có thể dễ dàng đi đến những kết luận sai về người khác. 1 trường hợp cực đoan của điều này xuất hiện khi chúng ta hiểu sai về những cảm xúc thật của người khác vì mọi người hành động 1 cách không nhất quán với cảm xúc thật của họ. 1 ví dụ cổ điển là khi 1 giáo viên nói điều gì đó mơ hồ với học sinh trong lớp học, nhưng mỗi học sinh lại không dám yêu cầu giáo viên làm rõ ràng vì họ không muốn trông ngu ngốc trước lớp. Khi không ai giơ tay phát biểu, mỗi người giả định rằng mọi người đều phải hiểu câu nói của giáo viên. Do đó, cả lớp kết thúc là tạo ra 1 chuẩn tắc xã hội (rằng thông điệp của giáo viên đã rõ ràng), dù chuẩn tắc trình bày sai những cảm xúc thật của mọi người.

Nghiên cứu bởi John Sabini cho thấy những kiểu nhận thức sai đã dẫn chúng ta đến những kết luận rất khác nhau về sự không hành động của người khác đối lập với những sự không hành động của chúng ta. Ví dụ, khi được yêu cầu tưởng tượng về "thực hiện bước đi đầu tiên" để bắt đầu 1 mối quan hệ tình cảm, chúng ta đưa ra những lí do khác nhau để giải thích tại sao chúng ta (đối lập với người khác) đã không tiếp cận 1 đối tác tiềm năng. Chúng ta giải thích cho sự không hành động của chúng ta là do sợ bị từ chối, trong khi đó, chúng ta giải thích cho sự không động đậy của người khác là do họ thiếu hứng thú. Do đó, ngay cả khi chúng ta ở trong cùng 1 tình huống và hành xử tương tự như người khác, chúng ta không nhận thấy là người khác đang bị kiểm soát bởi những sự kiềm chế xã hội và nỗi lo lắng cũng nhiều như của chúng ta.

Những nhận thức sai của chúng ta còn bị bóp méo thêm nữa vì 1 quy tắc phổ biến trong nền văn hoá của chúng ta: Khi tham gia vào cuộc trò chuyện thông thường với người khác, bản chất của những câu nói của chúng ta nên được giữ ở mức trung tính hoặc hơi tích cực. Nghĩa là, chúng ta cố tránh trở nên (quá) tiêu cực vì nó bị xem là không thích hợp và làm người khác cảm thấy không thoải mái. Chúng ta thường chỉ thảo luận những nỗi lo (lớn hoặc nhỏ) của chúng ta với người mà chúng ta cảm thấy gần gũi. Thật không may, quy tắc duy trì cuộc nói chuyện tích cực thường che giấu những cảm xúc thật của con người và chỉ làm củng cố ấn tượng là người khác không lo lắng.

Thực tế là chúng ta đánh giá thấp nỗi lo của người khác và đánh giá quá cao nỗi lo của chúng ta có thể có những hậu quả nghiêm trọng, 1 trong số đó là cảm giác cô lập xã hội. Đương đầu với nỗi khổ đã đủ khó khăn, nhưng cảm thấy chúng ta đang đương đầu với nó 1 mình chỉ làm cho mọi việc có vẻ tồi tệ hơn. Thêm nữa, kìm nén những cảm xúc tiêu cực không tốt cho sức khoẻ thể chất hoặc tinh thần của chúng ta cũng như không tốt cho việc xây dựng những mối quan hệ bền vững với người khác.

Bước đầu tiên để vượt qua những khó khăn đó là nhắc nhở bản thân chúng ta rằng người khác có xu hướng gượng gạo và lo lắng về những điều tương tự như chúng ta, ngay cả nếu họ trông không có vẻ như vậy. Duy trì sự nhận thức này trong những tương tác hằng ngày của chúng ta dẫn đến 1 cảm giác kết nối mạnh mẽ hơn với người khác và 1 sự sẵn sàng hơn để nói những điều trong tâm trí của chúng ta.

Nỗi hối tiếc lớn nhất của cuộc đời

Hãy tưởng tượng bạn có 1 giấc mơ vào tối này, ở đó bạn du lịch thời gian đến tương lai, đến 1 thời điểm gần cuối đời của bạn. Ở tương lai này, bạn gặp cái tôi già của bạn, và bạn nhanh chóng thấy bản thân đặt câu hỏi này: "Nếu bạn có thể sống cuộc đời bạn trở lại, bạn sẽ làm điều gì khác đi?"

Cái tôi già của bạn xem xét điều này và nhìn về xa xăm suy nghĩ. Sau đó, khi bạn sắp có được câu trả lời thì bạn thức dậy.

Bạn nghĩ cái tôi tương lai của bạn sẽ trả lời câu hỏi này như thế nào?

Bạn sẽ có lợi lạc gì khi biết được nỗi hối tiếc lớn nhất của bạn?

Trong cuộc sống thực, chúng ta có thể lấy được kiểu thông tin này bằng cách hỏi người khác về những nỗi hối tiếc của họ- chúng ta thích nghe những tiết lộ như thế này. Tốt hơn nữa, điều gì sẽ xảy ra nếu bạn có thể hỏi hàng trăm người về nỗi hối tiếc lớn nhất đời họ để xem điều nào được để cập nhiều nhất.

1 số nhà tâm lý tìm hiểu vấn đề này cách đây vài năm bằng cách xem xét 1 số nghiên cứu trước đây đã hỏi mọi người mô tả nỗi hối tiếc lớn nhất cuộc đời họ. Để đơn giản hoá những câu trả lời của mọi người, mỗi hối tiếc được phân loại thành 1 trong số những lĩnh vực sau: Sự nghiệp, Cộng đồng, Giáo dục, Gia đình, Bạn bè, Tài chính, Sức khoẻ, Thời gian giải trí, Làm cha mẹ, Tình yêu lãng mạn, Cái tôi hoặc Tâm linh.

Họ đã phát hiện được những lĩnh vực phổ biến nhất:

1. Giáo dục. Những hối tiếc đó đến từ 1 trong 2 hình thức. Mọi người hối tiếc vì: a) không nhận được sự giáo dục đầy đủ, hoặc b) không dấn thân nhiều hơn trong học tập. Nhiều người tự thú là họ đã không học đủ nghiêm túc, dành nhiều thời gian của họ với những người bạn cũng không học nhiều.

Thoạt đầu, chúng ta ngạc nhiên khi hối tiếc về giáo dục phổ biến hơn những hối tiếc về những mối quan hệ, gia đình hoặc sức khoẻ. Nhưng khi bạn suy nghĩ về nó, giáo dục cải thiện tương lai của 1 người ở tất cả những lĩnh vực đó. Trình độ giáo dục cao nhìn chung có nghĩa là nhiều tiền hơn, và những cuộc hôn nhân có xu hướng bền vững hơn và cuộc sống gia đình ổn định hơn khi con người không nặng gánh bởi những lo lắng tài chính. Theo quan điểm sức khoẻ cơ thể, nhiều nghiên cứu cho thấy trình độ giáo dục của 1 người là 1 trong những yếu tố dự đoán tốt nhất về tuổi thọ của họ, thậm chí quan trọng hơn thu nhập hoặc kiểu nghề nghiệp. Do đó, khi con người suy ngẫm về cuộc đời họ, nhiều người nhận ra trình độ giáo dục cao hơn sẽ đem lại sự ổn định lớn hơn và nhiều cơ hội hơn.

2. Nghề nghiệp. Con người đã hối tiếc là họ đã không theo đuổi được nghề họ thực sự yêu thích. Thay vào đó, họ chọn 1 con đường nghề nghiệp thực tế hơn, hoặc được trả lương cao hơn. Họ đã biết từ sớm kiểu công việc họ cảm thấy đam mê, nhưng nó dường như quá mạo hiểm để theo đuổi.

3. Tình yêu lãng mạn. Những hối tiếc đó có nhiều hình thức khác nhau, như kết hôn nhầm người, không nỗ lực nhiều hơn cho cuộc hôn nhân của họ, làm điều gì đó gây tổn thương đối tác của họ, hoặc để mất 1 người đặc biệt nào đó.

4. Làm cha mẹ. 1 trong 2 kiểu: Thứ nhất, 1 số phụ huynh ao ước rằng họ đã dành nhiều thời gian hơn cho con cái khi chúng còn bé. Những phụ huynh đó cảm thấy họ đã dành quá nhiều thời gian và năng lượng cho những thứ khác, như công việc.

Thứ 2, kiểu hối tiếc này rất khác so với kiểu 1, đó là các bậc phụ huynh ước rằng họ đã trì hoãn việc có đứa con đầu tiên lâu hơn 1 vài năm - họ hối tiếc vì đã có con quá sớm. Sự hối tiếc này phổ biến hơn trong số phụ nữ. Nhiều phụ nữ ao ước họ trì hoãn việc có gia đình để xây dựng sự nghiệp của họ hoặc có được nhiều kinh nghiệm sống hơn.

Hầu hết những nỗi hối tiếc trong cuộc sống rơi vào 1 trong 4 lĩnh vực đó. Chúng còn tiết lộ con người đánh giá cao điều gì nhất về lâu dài.

Nhưng chỉ đọc về những nỗi hối tiếc đó không đảm bảo rằng chúng ta sẽ tránh mắc những sai lầm tương tự, khi bạn xem xét về những sai lầm lớn thường không phải là kết quả từ 1 lần quyết định có ý thức (như chọn trường nào để theo học, liệu có nên ly dị hay không). Những hối tiếc hiện ra to hơn thường phát triển từ 1 loạt những hành động (hoặc thiếu hành động) qua 1 khoảng thời gian dài. Ví dụ, liên tục phớt lờ việc gọi điện cho anh/em trai mà bạn đang ác cảm; hoặc hàng trăm lần bạn có thể dành thời gian với con nhưng không làm; hoặc hàng ngàn lần bạn trì hoãn làm bài tập để làm việc khác.

Bạn cần đánh giá lại về những việc bạn đang làm, tự hỏi liệu hành vi của bạn không phải là 1 phần của bức tranh lớn hơn mà bạn sẽ hối tiếc vào 1 ngày nào đó.

Sự tích cực cho tâm trí suy nghĩ lan man

Suy nghĩ lan man có phải luôn luôn là điều xấu? Bất kể bạn cố gắng  tập trung chú ý vào việc bạn đang làm như thế nào thì tâm trí bạn vẫn sẽ suy nghĩ lan man. Cho dù đang lái xe trên đường cao tốc, viết 1 bài luận, hoặc ngồi trong lớp học, chúng ta dường như không thể giữ cho tâm trí chúng ta ở đây và ngay bây giờ, ít nhất là không quá lâu. Theo 1 số nghiên cứu, hơn 50% số giờ tỉnh táo của chúng ta được dành cho 1 số hình thức của tâm trí lan man, cho dù chúng ta muốn hay không. Chắc chắn là tâm trí suy nghĩ lan man nhiều có thể có 1 ảnh hưởng xấu đến năng suất của chúng ta, và có lẽ thậm chí là sự an toàn cá nhân khi chúng ta không chú ý đến 1 nhiệm vụ có khả năng gây nguy hiểm.

1 bài miêu tả chung gần đây về nghiên cứu tâm trí-lan man được xuất bản trên "Canadian Journal of Experimental Psychology". Các tác giả Benjamin W. Mooneyham và Jonathan W. Schooler ở đại học California thảo luận về những cái giá liên quan đến tâm trí-lan man và nó ảnh hưởng đến hiệu quả của những nhiệm vụ nhận thức khác nhau như thế nào. Họ cũng thảo luận liệu tâm trí-lan man có thể có nhiều lợi ích mà chúng ta giả định là dù điều này có thể khó chấp nhận khi xem xét với những ảnh hưởng xấu được chứng minh bởi các nhà nghiên cứu.

Thật kì lạ, dù tâm trí-lan man dường như là kết quả từ cảm giác buồn chán hoặc không có lí do, nó ít có hiệu quả trong việc giải tỏa sự buồn chán và thậm chí có thể làm chúng ta không hạnh phúc nhiều hơn hoặc trầm cảm hơn bao giờ hết. 1 nghiên cứu năm 2010 bởi 2 nhà nghiên cứu trường Harvard đã chứng minh tâm trí-lan man có thể dẫn đến sự không hạnh phúc lớn hơn.

Đó là những khía cạnh tiêu cực gắn liền với tâm trí-lan man, nhưng còn những khía cạnh tích cực thì sao? Theo Mooneyham và Schooler, tâm trí-lan man tồn tại và chiếm quá nhiều số thời gian tỉnh táo của chúng ta rõ ràng cho thấy nó có thể có lợi ích trong những tình huống phù hợp. Bằng chứng về vai trò tích cực của tâm trí lan man được ủng hộ bởi nghiên cứu gần đây. Điều này đặc biệt đúng nếu bạn xem xét có nhiều kiểu tâm trí lan man khác nhau có thể tích cực hoặc tiêu cực phụ thuộc vào việc nó được sử dụng khi nào và như thế nào.

Những vai trò chức năng khác nhau của tâm trí lan man được thảo luận trong bài viết của Mooneyham và Schooler là:

Suy nghĩ về tương lai - Rất nhiều suy nghĩ xuất hiện trong suốt quá trình tâm trí lan man có xu hướng tập trung vào những sự kiện trong tương lai. Về cơ bản, chúng ta sử dụng tâm trí lan man để tiên liệu và lên kế hoạch cho những mục tiêu tương lai và chuẩn bị tất cả những cách khác nhau mà những mục tiêu tương lai đó có thể bất ổn. Dù nó có thể can thiệp vào năng suất của chúng ta trong hiện tại, thì khả năng tiên liệu những vấn đề trong tương lai có thể là 1 sự cân bằng quan trọng. Vì tâm trí lan man thường xuất hiện trong suốt những công việc buồn tẻ không đòi hỏi nhiều hoạt động tinh thần, thì suy nghĩ về những sự kiện tương lai có 1 lợi ích tiến hoá quan trọng. Nghiên cứu cho thấy người có số điểm trí nhớ làm việc (working memory) cao hơn có nhiều khả năng suy nghĩ lan man về tương lai thay vì quá khứ.

Suy nghĩ sáng tạo - Lịch sử khoa học đầy những ví dụ về các nhà khoa học có những phát hiện nổi tiếng nhất của họ trong khi đang suy nghĩ lan man. Archimedes trong bồn tắm, Isaac Newton và cây táo. Những câu chuyện đó có thể là hư cấu nhưng chúng nêu bật cách mà những câu trả lời cho những vấn đề phức tạp dường như "xuất hiện" từ hư vô sau khi những nỗ lực trước đó để giải quyết chúng đã thất bại. Thuật ngữ tâm lý học hiện đại cho điều này là 'sự ấp trứng', hoặc tái kết hợp trong vô thức những quá trình suy nghĩ sau khi chúng bị kích thích bởi hoạt động tinh thần cho phép giải pháp bật ra sau 1 thời gian. Sự ấp ứng thường xảy ra sau khi chúng ta gạt sang 1 bên nhiệm vụ tinh thần vất vả và dành sự chú ý của chúng ta cho 1 nhiệm vụ ít đòi hỏi khắt khe hơn, chính xác đó là kiểu nhiệm vụ có thể kích hoạt tâm trí suy nghĩ lan man. Về cơ bản, điều đó cho thấy tâm trí suy nghĩ lan man và giải quyết vấn đề 1 cách sáng tạo có liên kết rõ rệt dù nó không nhất thiết làm con người trở nên sáng tạo hơn về tổng thể.

Luân chuyển chú ý - Tâm trí suy nghĩ lan man có thể là 1 cách tốt để làm nhiều việc cùng 1 lúc bằng cách lợi dụng thời gian rảnh trong những nhiệm vụ ít đòi hỏi khắt khe để tập trung vào những vấn đề khác mà chúng ta có thể phải đối mặt. Bằng cách luân chuyển qua những vấn đề khác nhau, chúng ta có thể giữ cho chúng mới mẻ trong tâm trí chúng ta, làm chúng dễ dàng hơn để xử lí.

Không bị quen thuốc- Dành quá nhiều thời gian vào 1 nhiệm vụ có thể làm chúng ta quá mệt mỏi để cống hiến sự chú ý trọn vẹn của chúng ta vào việc chúng ta đang làm và làm chúng ta ít có khả năng phản ứng 1 cách đúng đắn. Thuật ngữ tâm lý học cho điều này là sự quen thuốc và có thể làm cho phản ứng trước 1 nhiệm vụ đều đều đơn điệu khó khăn hơn. Những khoảng thời gian ngắn mà tâm trí suy nghĩ lan man có thể làm chúng ta quay trở lại nhiệm vụ cảm thấy mới mẻ hơn 1 chút do sự không bị quen thuốc để cho chúng ta "nạp lại năng lượng."

Giải tỏa nhàm chán - sự nhàm chán có thể là 1 cảm giác khủng khiếp, đặc biệt khi chúng ta từng làm 1 công việc hoặc tình huống không kích thích được chúng ta. Cho dù bản thân công việc là nhàm chán hoặc công việc trở nên nhàm chán do sự lặp đi lặp lại thường xuyên, 1 chút suy nghĩ lan man có thể giúp bạn chịu đựng được nhiều hơn 1 chút khi làm những công việc đó. Nghỉ giải lao là quan trọng đối với bất kì công việc nào, nhưng nghỉ giải lao bất kì khi nào bạn trở nên buồn chán thì không phải là 1 sự lựa chọn. Những khoảng thời gian tâm trí lan man trong ngắn hạn có thể là 1 cơ chế sinh tồn quan trọng để vượt qua ngày làm việc và tiến lên 1 điều gì đó có tính thách thức hơn. Những công việc nhàm chán dường như kéo dài lâu hơn so với thực tế. Suy nghĩ lan man giúp bạn làm thời gian trôi nhanh hơn, do đó những công việc nhàm chán trôi đi nhanh hơn.

Vậy, tại sao chúng ta dành quá nhiều thời gian để suy nghĩ lan man? Dù để cho tâm trí chúng ta nghĩ lan man quá thường xuyên chắc chắn là tiêu cực, thì cũng có những lợi ích tích cực. Hầu như mọi người đều suy nghĩ lan man thường xuyên cho thấy suy nghĩ lan man quan trọng nhiều hơn những gì mà các nhà nghiên cứu hiện nay nhận ra. Hầu hết các nhà nghiên cứu tập trung vào những bất lợi của tâm trí nghĩ lan man trong những nhiệm vụ nhận thức khác nhau, nhưng Benjamin W. Mooneyham và Jonathan W. Schooler đã nêu bật 1 số lợi ích tích cực của nó.

Điều quan trọng nhất là sự cân bằng thích hợp để lợi dụng những lợi ích của tâm trí nghĩ lan man và cẩn thận không để mất tập trung trong khi đang làm những công việc quan trọng. Tìm thấy sự cân bằng có thể là khó khăn nhưng học cách giữ cho tâm trí bạn tập trung bằng cách sử dụng những kĩ thuật như thiền. Tâm trí lan man có những lợi ích của nó, nhưng bất kì điều gì quá nhiều đều không tốt. 

Có thể bạn quan tâm:

12 Châm ngôn thú vị

Trong cuộc sống có đôi lúc cảm thấy thật nhiều rắc rối thạt nhiều mệt mỏi, lắm lúc thấy mình như vô định, chẳng biết làm thế nào thì tốt thế nào thì sẽ không tốt nữa. Những lúc đó tôi lại soi mình qua những câu danh ngôn.

Không phải ngẫu nhiên mà những câu danh ngôn ấy lại đựơc nhiều ngừơi biết đến vậy, mà bởi vì nó giúp ngừơi ta có những định hướng rõ ràng hơn trong cách ứng xử, trong hành động của mình. Mỗi câu danh ngôn là 1 chân lý của cuộc sống. Sống, suy nghĩ và hành động theo những chân lý ấy là ta đã bước thêm một bước trên con đừơng hoàn thiện bản thân mình. Hãy coi mỗi câu danh ngôn ấy như 1 viên gạch và dùng nó để xây lên nhân cách của chính mình.

Xin sẻ chia với bạn những câu danh ngôn mà tôi tâm đắc nhất, có lẽ còn phải học nhiều và làm nhiều mới có thể hoàn thiện bản thân mình, nhưng cứ cố gắng chúng ta sẽ có thể thay đổi đựơc những điều tưởng chừng như không thể

1. Tự trách mình nhiều và trách ngừơi ít thì sẽ xa đựoc nhiều điều oán giận ( KHổng Tử)

Đúng vậy, khi một sự việc xảy ra ta nên nghĩ đến mình có những lỗi gì trong chuyện đó trước khi xét nét người khác sai ở đâu. Như vậy trước hết ta đã nhận ra điều mình thiếu sót để có thể sửa chữa và cùng khắc phục sai sót

2. Muốn mọi ngừơi đối xử với mình như thế nào thì hãy đối xử với ngừơi ta như vậy( Carl Marx)

Tất nhiên chẳng ai yêu quý mình nếu như biết mình chẳng yêu quý gì ngừơi ta, chẳng ai cứ mãi đối xử tốt với mình nếu như mình chẳng có gì tốt đẹp với ngừơi ta " đừng khinh ngừơi ta khi ngừơi ta quý trọng bạn", phải biết tôn trọng ngừơi khác thì mới mong ngừơi ta tôn trọng lại mình

3. Hãy nghĩ tất cả những gì mình nói, nhưng đừng nói tất cả những gì mình nghĩ

bạn nghĩ sao? Ngừơi ta nói uốn lữơi bảy lần trước khi nói, bởi vì lời nói như bát nước hắt đi hok thể lấy lại đựơc, trước khi để mình phải hối hận hãy suy nghĩ thật kĩ điều mình nói. Nhưng hok phải nghĩ đến cái gì cũng nói, có những thứ mình nói ra sẽ làm tổn thương ngừơi khác, hok phải là xu nịnh nhưng hãy nói những điều mà có thể giúp ngừơi chứ hok phải hại ngừơi hay rồi hại cả chính mình

4. Vội vã đưa ra kết luận thì mọi việc hok có chỗ cho sự thông tuệ( M.Hei)

Vì thế làm gì cũng phải xem xét rõ vấn đề rồi hãy quyết định, những quyết định vội vàng sẽ dẫn đến những hiểu lầm không đáng có, sẽ là mồi lửa đốt cháy những cố gắng của chính mình

5. Nếu ngừơi ta nói xấu mình, nếu đúng bạn hãy sửa mình, nếu sai bạn hãy mỉm cừơi( Gớt)

Trước đây tôi luôn quan tâm đến việc ngừơi ta có nghĩ đúng về mình hay hok, nhưng bây giờ với tôi điều đó không quan trọng, tôi hok thể bắt cả thế giới phải chiều ý mình, phải tin tưởng mình, tôi chỉ cần sống mà lương tâm hok thấy day dứt, còn những gì ngừơi khác nghĩ sai, uhm, hok phải sẽ mỉm cừoi nhưng sẽ hok để tâm đến nó nữa

6. Sự thông cảm là chìa khoá vàng mở cửa bước vào trái tim ngừơi khác ( T>C MC KANZINE)

Nếu ta cứ nhìn ngừơi khác với con mắt phán xét ta sẽ hok thể nào hiểu đựơc con ngươi thực sự của họ. Đằng sau những sự thật sẽ còn nhiều sự thật khác mà ta phải cảm thông mới có thể thấy đựơc nó.

7. Sự dối trá làm chết niềm tin yêu nhưng sự thật trắng trợn cũng đâu làm nó sống đựơc( Etyenne Rey)

Vẫn biết rằng thuốc đắng giã tật nhưng có những lúc ta vẫn có thể tìm ra cách giải quyết tốt hơn là nói hết sự thật, khi sự thật có có thể làm cho ngừơi khác tổn thương. Một việc bao giờ cũng có nhiều cách giải quyết, vậy thì sao không chọn con đường mà tất cả cùng vui chứ ?

8. Đừng bao giờ cừoi kẻ đau khổ mà đôi khi nên đau khổ với kẻ cừoi

Nghe có vẻ khó hiểu và vô lý đúng hok? HOk cừoi ngừơi đau khổ thì đúng rồi. Nhưng tại sao lại phải đau khổ với kẻ cừoi. Ngừơi ta vui mới cừoi tại sao mình lại phải đau khổ với họ. Nhưng thực tế thì :

Cừơi nhiều đâu phải là vui đâu
Cuời để quên đi những nỗi sầu
Cuời là nước mắt khô không lệ
Tôi đã cuời trong những lúc đắng cay

Hay:

Có ai biết tôi cừoi trong nước mắt
Mỗi tiếng cuời thắt chặt trái tim tôi

Thế đấy! Không phải ai cừoi cũng là vui, tinh ý một chút ta có thể sẽ chia cùng ngừơi khác những nụ cuời đau khổ, để quan tâm hơn, để gần nhau hơn.

9. Yêu ngừơi mà yêu vô lý thành ra hại ngừơi, ghét ngừơi mà ghét vô lý thành ra hại mình( Ngụy Tế Thuỵ)

Bạn nghĩ sao về câu nói này, từ khi tôi biết nó,( có lẽ phải 8 năm rồi) tôi luôn tâm niệm nó trong đầu. Nếu cứ vô lý mà yêu, không cần quan tâm đến tình cảm cảm xúc của ngừơi khác, sẽ chỉ khiến cho họ mệt mỏi mà thôi. Còn ghét ngừơi ta , mà chẳng vì một lý do nào,hay cái lký do chỉ là " nhìn cái mặt thấy ghét" thì ta sẽ hok thể có cái nhìn toàn diện về họ, và sẽ chẳng thể khám phá ra những điều tốt đẹp từ họ, và cơ hội để đánh mất mọt ngùơi bạn là rất lớn.

10. Muốn thành công phải quen nhiều thất bại, sống ở đời có dại mới nên khôn.

Phải biết chấp nhận thất bại mới biết đựơc cách khắc phục khó khăn, thất bại là mẹ của thành công, ai nên khôn không khốn đôi lần. Có lẽ điều này không cần phải giải thích thêm nữa

11. Đau khổ là ngừơi không ai tin nhưng ngừơi không tin ai còn đau khổ hơn nhiều

Đúng thê, nếu sống mà cứ hoài nghi về ngừơi khác, không thể tin tưởng sẽ suốt ngày sống trong lo lắng, mệt mỏi. Vì thế khi đựơc hỏi sợ nhất điều gì tôi luôn trả lời" sợ mình mất niềm tin vào con ngừơi vào cuộc sống" tỉnh táo là một điều tốt, tuy nhiên tỉnh táo quá sẽ dễ dẫn đến việc áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, khiến cho ý tốt trở thành ý xấu

12. Khi cánh cửa này khép lại, ắt sẽ có một cánh cửa khác mở ra.

Nếu ta chỉ nghĩ rằng đời mình thé là hok còn lối thoát là chính mình đã tự đóng cánh cửa đến với những điều mới mẻ rồi, " hãy cứ tin vào bầu trời phía trước, sẽ cho ta hạnh phúc cuối con đừơng". Nhưng tốt nhất thì khi làm gì cũng nên chừa cho mình một lối thoát để cho dù đừờng cùng ta cũng tìm đựơc lối ra khác cho mình

Đó là một số câu danh ngôn tôi luôn mang trong đầu. Tất nhiên trong cuộc sống không thể nào làm hết đựơc những điều ta nghĩ, nhất là trong lúc nóng giận. Nếu sống mà thực hiên tốt hết tất cả có lẽ sẽ chẳng phải là con ngừơi đâu nhỉ? Chỉ là mang nó theo để đôi lúc nhìn nhận và ngẫm nghĩ. Từng bước hoàn thiện bản thân là điều ai cũng muốn,và tôi cũng vậy thôi

9 bí quyết thành công trong công việc

Nhà tài phiệt, ông vua bất động sản Mỹ Donald Trump vốn đi lên từ hai bàn tay trắng sẽ giúp bạn những nguyên tắc để làm việc hiệu quả hơn. 

Hành động đúng lúc. Phải biết khi nào nên bày tỏ ý kiến và khi nào nên im lặng quan sát, nhất là đối với vấn đề mình chưa nắm rõ hoặc còn do dự.

Tác phong chuyên nghiệp. Phong thái đĩnh đạc và thái độ làm việc nghiêm túc chứng tỏ năng lực cao của bạn.

Cống hiến hết sức mình. Bạn hãy làm việc chăm chỉ, may mắn sẽ mỉm cười với bạn. Bạn đừng lo rằng công sức của mình không được đền bù xứng đáng. Lãnh đạo vẫn luôn ghi nhận cố gắng của bạn đấy.

Nắm bắt kịp thời mọi thông tin. Đối với những công việc mà thông tin là yếu tố quyết định như chứng khoán, nhà đất, quảng cáo, kinh doanh... bạn càng phải phát huy tối đa nguyên tắc này. Đọc báo, truy cập Internet, xem thời sự... bạn đừng quên nhé.

Dự trù tình huống xấu nhất. Đối với dân kinh doanh, chuyên hôm nay "lên voi", ngày mai "xuống chó" là bình thường. Chuẩn bị tinh thần và giải pháp khi "đụng chuyện".

Làm việc đúng chuyên môn. Như vậy bạn mới phát huy được toàn bộ kiến thức của mình. Làm việc trái nghề sẽ dẫn đến sự kém hiệu quả và hứng thú trong công việc.

Trình bày ý kiến rõ ràng, tự tin. Ý tưởng mới, đề xuất cho kế hoạch của công ty, bạn hãy mạnh dạn phát biểu và kiên định với lập trường của mình. Đừng "gió ngả chiều nào theo chiều ấy" hay "lững lờ nước đôi".

Thực hiện công việc được giao thật cẩn thận và đầy trách nhiệm. Đây là cách "ghi điểm" rất hiệu quả đối với lãnh đạo cơ quan. Bên cạnh những bằng cấp, chứng chỉ, họ còn muốn xem thái độ làm việc của bạn nữa.

Tổng kết công việc mỗi ngày (hay mỗi tuần, mỗi tháng): bạn đã làm được những gì? Gặp phải khó khăn gì, mắc sai lầm ra sao? Kinh nghiệm rút ra là gì?

Chúc bạn luôn thành công!

Thu Trang chia sẻ bí quyết thành công

Thu Trang cho biết, để có được thành công, cô phải đối mặt với áp lực gia đình, những ý kiến trái chiều của dư luận.
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x
Sáng qua, tại chương trình Openday - "Con đường đi tới thành công" đã thu hút sự quan tâm của gần 100 bạn trẻ tại thủ đô Hà Nội đến tham dự.
Chương trình tổ chức dưới dạng talkshow, được chia thành các phần trò chuyện ngắn với các vị khách mời là đại diện của doanh nghiệp, đại diện của những người trẻ thuộc thế hệ 8x-9x đã thành công. Tất cả nhằm giúp cho các bạn trẻ có góc nhìn đa chiều về con đường mình lựa chọn, lĩnh vực mình quyết tâm theo đuổi trong tương lai. Theo đó, giúp các bạn trẻ nhận ra để thành công thì ngoài việc cần lựa chọn lĩnh vực đáp ứng nhu cầu doanh nghiệp cần, xã hội cần mà cần có đam mê và một quyết tâm cháy bỏng, theo đuổi đến cùng. Đặc biệt, đam mê của các bạn sẽ trở nên thăng hoa hơn khi các bạn tìm được một  môi trường đào tạo chuyên nghiệp, chuyên sâu, giải quyết được chính nhu cầu của mình.
Trong buổi chia sẻ tại chương trình Openday, các vị khách mời của chương trình như: họa sỹ Nguyễn Thanh Phong, Miss Teen 2012 – Nguyễn Thị Thu Trang, Modeler Dương Văn Điệp đã truyền đi thông điệp đến gần 100 bạn trẻ về hai chữ “đam mê” và “thành công” thông qua những chia sẻ khó khăn phía sau thành công mà họ đạt được. Qua đó, giúp các bạn trẻ thấy: để đạt được kết quả nhất định trên con đường theo đuổi đam mê thực sự của bản thân, họa sỹ Thanh Phong hay Miss Teen 2012 Thu Trang cũng như Modeler Dương Văn Điệp đã có những khó khăn có lẽ cũng chính là khó khăn mà các bạn trẻ hiện nay đã, đang và sẽ gặp phải, đó là: áp lực gia đình, những ý kiến trái chiều của dư luận hay đơn giản là khó khăn ngay trong chính việc đào tạo ngành nghề đam mê.
Ngoài hai chữ “đam mê”, chương trình Openday còn giúp các bạn trẻ tham gia chương trình có cái nhìn thực tế hơn về bức tranh nguồn nhân lực hiện nay của một số ngành nghề được coi là thiếu nhân lực trầm trọng trong xã hội, đó là các ngành nghề liên quan đến lĩnh vực công nghệ và nội dung số.
Chương trình Openday được kết thúc với phần ký nhận sách tranh “Phê như con tê tê” của họa sỹ Nguyễn Thanh Phong cho các bạn khán giả may mắn của chương trình.

Hình ảnh trong chương trình "Con đường đi tới thành công"
Thu Trang chia sẻ bí quyết thành công, Bạn trẻ - Cuộc sống, miss teen thu trang, nguyen thi thu trang, nguyen thanh phong, sat thu dau mung mu, phe nhu con te te, 8x-9x, bao, bao tuoi teen
Miss Teen Thu Trang và hoa sỹ tác phẩm "Sát thủ đầu mưng mủ" Nguyễn Thanh Phong
Thu Trang chia sẻ bí quyết thành công, Bạn trẻ - Cuộc sống, miss teen thu trang, nguyen thi thu trang, nguyen thanh phong, sat thu dau mung mu, phe nhu con te te, 8x-9x, bao, bao tuoi teen

CEO 8x: "Lập công ty riêng như bắt đầu một bài học mới"

Sinh năm 1981, anh Phạm Bửu Hội, nguyên Tổng giám đốc MEC tại Việt Nam quan niệm: "Cuộc sống là một xứ sở diệu kỳ, mà mỗi người tựa như nàng Alice, một bước chân lại khám phá biết bao điều mới lạ".
- Xuất thân là dân kế toán tài chính ngân hàng, cơ duyên nào đã đưa anh đến với ngành truyền thông quảng cáo?
- Đó không phải là duyên may, mà là sự lựa chọn. Không phải công việc kế toán không hấp dẫn mà là màu sắc và sự sôi động của truyền thông quảng cáo đã “mê hoặc” tôi. Và tôi quyết định lựa chọn lĩnh vực này cho sự nghiệp của mình. 

- Những tháng năm du học ngành kế toán ở Australia giúp anh thế nào trong công việc trái ngành?
- 2 năm học tại Australia và khoảng thời gian làm kế toán tại Việt Nam giúp tôi tích lũy nhiều kiến thức và kỹ năng quan trọng. Có thể nói “nền tảng các con số” đã mang lại cho tôi một cách làm việc có hệ thống, khả năng phân tích dữ liệu và cách thức đo lường hiệu quả quảng cáo tốt nhất.
- Anh quan niệm thế nào về việc chuyển từ kế toán chuyển sang làm truyền thông (media)?
- Vấn đề là chúng ta phải biết phát huy thế mạnh của mình. Trên thực tế chuyển ngành với tôi là một thử thách thật sự. Để chuyển ngành tôi cũng phải chăm chỉ đến trường và lấy bằng cử nhân thương mại tại RMIT. Thời gian đó, tôi vừa học vừa làm cũng khá vất vả. Nhưng với tôi, tuổi trẻ là phải chấp nhận thử thách. Nhờ nó, mình sẽ trưởng thành hơn và hiểu bản thân mình hơn.
- Trong sự nghiệp media của mình, anh đã trải qua những thử thách đáng nhớ nào và anh làm gì để vượt qua nó?
- Khó khăn, thách thức thì nhiều lắm. Tôi nhớ nhất là những năm làm cho MEC. Năm 2007, tôi về đây công ty chỉ có 4 người. Với 4 người, chúng tôi phải mở rộng kinh doanh và phát triển nguồn nhân lực để khẳng định chỗ đứng cho công ty còn rất non trẻ. Chúng tôi phải làm tất cả mọi việc, vừa làm nhân viên, vừa làm sếp, vừa lên chiến lược, vừa tìm kiếm khách hàng... Nghĩ lại tôi cũng không hiểu mình đã vượt qua điều đó như thế nào.
- Điều gì giữ chân anh tại MEC?
- Thời điểm đó chắc chắn không phải là mức lương hay vị trí cao rồi. Tôi đã nghĩ đó là thử thách của mình, đồng thời cũng là cơ hội để chứng tỏ bản thân, xem mình làm được đến đâu.
- Và anh đã làm được đến đâu?
- Đến khi trở thành Tổng Giám Đốc của MEC, đưa công ty gia nhập GroupM, mở rộng nguồn nhân lực lên 16 người và tăng lợi nhuận công ty mỗi năm lên 80%.
- Một con số ấn tượng, trong quá trình phát triển đó, đâu là điều anh tâm đắc nhất?
- Có thể nói, tinh thần làm việc hăng say chính là yếu tố giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn. Chiến lược và những ý tưởng sáng tạo mới là điểm giúp chúng tôi giữ chân khách hàng và tăng lợi nhuận cho công ty. Thời điểm đó, thị trường quảng cáo đang chuyển mình với mảng digital. Tôi cùng đồng nghiệp vừa làm vừa học hỏi, vừa nghiên cứu ra phương pháp đo lường hiệu quả trên Internet. Cuối cùng, chúng tôi cũng thuyết phục được khách hàng đầu tư vào mảng quảng cáo mới mẻ này. Năm 2008, MEC là công ty thực hiện chiến dịch digital đầu tiên trên thị trường.
- Khi đã trở thành Tổng giám đốc, có thể tận hưởng những thành quả mình đạt được, tại sao anh lại rời bỏ MEC?
- Ai cũng có đam mê và khát vọng. Và niềm đam mê của tôi là theo đuổi những điều mới mẻ. Khát vọng của tôi là khẳng định bản thân. Đã đến lúc để bắt đầu cho mình một sự nghiệp riêng.
- Và anh đã bắt đầu như thế nào?
- Bắt đầu từ con số 0. Công ty tôi mới thành lập chưa đầy một năm, chưa có gì đáng để gọi là thành tựu. Tôi đang bắt đầu một bài học mới hứa hẹn nhiều điều thú vị và khó khăn nhưng chắc chắn tôi sẽ nỗ lực hết sức mình để hoàn thiện bản thân và “nuôi nấng đứa con đầu lòng”.
- Theo anh, khó khăn của công ty mới phải gặp như thế nào?
- Tôi vẫn tiếp tục làm với tất cả những kinh nghiệm tích lũy được và sẵn sàng thử nghiệm cái mới phù hợp với định hướng và chiến lược của công ty. Tôi luôn tin rằng khó khăn thường đi kèm với cơ hội, chỉ có điều là mình dám làm và biết nắm bắt hay không thôi.
- Anh quan niệm thế nào về "thành công"?
- Với tôi, thành công là những điều mới lạ cần khám phá. Điều mới lạ đó có thể là niềm vui nhưng cũng có thể là nỗi buồn, là bước ngoặt đưa đến vinh quang hay con đường dẫn sang thất bại. Nhưng giá trị của nó là mang lại cho ta sự trải nghiệm và những bài học quý báu để tiếp tục vững bước và tận hưởng cuộc sống diệu kỳ này. Nếu chùn chân trước thử thách, sợ hãi điều mới lạ thì có nghĩa là bạn đã từ chối đi trên con đường mang tên “thành công”.

"Không bao giờ muộn để thực hiện điều mình khao khát"

Anh Võ Văn Dung, Giám đốc Marketing của công ty AIA Việt Nam chia sẻ về con đường lập nghiệp không theo mô hình chuẩn nào của mình. 

"Mỗi người có một con đường riêng nhưng đa số chúng ta bước đi theo một mô hình sẵn có, ổn định và bằng phẳng, 18 tuổi vào đại học, 22 tuổi ra trường, 30 tuổi có một vị trí với mức lương khá tốt. Tuy nhiên, hoàn cảnh sống và những khát khao cháy bỏng của bản thân đã đưa nhiều người đến với con đường đặc biệt, đôi khi gập ghềnh hơn. Với anh Dung, ở cột mốc tuổi 30, anh mới có công việc chính thức đầu tay. Nghe thật lạ, nhưng anh chia sẻ hồi đó ham học hơn ham làm... Chính vì vậy, sau khi lấy bằng cử nhân ở Đại học Đà Lạt, chàng trai “phố núi” khăn gói xuống Sài Gòn để tiếp tục học ngành ngữ văn báo chí ở trường Khoa học xã hội và Nhân văn. Đó là cả một quyết định táo bạo bởi thời điểm đó, hành trang anh đem theo đến thành phố chỉ vỏn vẹn một chiếc xe đạp cùng một “khát vọng đổi đời”.

Để có tiền trang trải việc học và cuộc sống nơi thành thị, chàng sinh viên ngày ấy lăn xả hết công việc này đến công việc khác, từ dạy kèm, giám sát công trình, nhân viên tiếp thị, đến bảo vệ, phục vụ bàn... Với số tiền kiếm được mỗi tháng và học bổng trong suốt 4 năm, anh đã “sống sót” qua giai đoạn “một thân một mình” và nắm trong tay tấm bằng cử nhân thứ 2 loại giỏi.
Ở tuổi 30, anh mới có được một công viêc chính thức. So với nhiều người, có thể nói anh xuất phát muộn nhưng dồn lực để rồi tăng tốc và chạy hết mình ở chặng đường sau đó. Khởi đầu ở vị trí nhân viên chăm sóc khách hàng, sau một năm làm ngày làm đêm, anh trở thành trưởng bộ phận Chăm sóc Khách hàng và quản lý 8 nhân viên cho công ty quảng cáo VMC.

Mong muốn được rèn luyện kỹ năng hoạch định chiến lược, đồng thời mở rộng công việc từ quảng cáo sang tiếp thị, anh lần lượt gia nhập Bates/141 Worldwide, Prudential Việt Nam và Pepsico Việt Nam. 6 năm, 4 công ty, từ nhân viên chăm sóc khách hàng thành trưởng bộ phận chăm sóc khách hàng, từ giám đốc thương hiệu thành giám đốc marketing, khi được hỏi vì sao lại “nhảy” theo cung đường như vậy, anh chia sẻ: “Cũng giống như một doanh nghiệp, bản thân mỗi người cần phải xác định cho mình một sứ mệnh, tầm nhìn và kế hoạch hành động để thực hiện sứ mệnh và đạt được tầm nhìn đó. Sau một thời gian dài đi làm, tôi dần nhận ra đâu là mục đích sống của mình, đâu là con người tôi thực sự muốn trở thành trong tương lai và cần làm những gì để được những điều ấy. Nhờ vậy, con đường mà tôi đi trở nên rõ ràng hơn”.
Khi được hỏi về “sứ mệnh” và “tầm nhìn” của mình, anh Dung hóm hỉnh trả lời: “Cũng không có gì ghê ghớm, tôi muốn trở thành nhà tư vấn thương hiệu (tầm nhìn) nhằm giúp các doanh nghiệp Việt Nam xây dựng thương hiệu hiệu quả hơn (sứ mệnh)". Anh thấy tiếc vì nhiều thương hiệu Việt ban đầu đã tạo ấn tượng rất tốt nhưng càng về sau càng mờ nhạt và đánh mất hình ảnh của mình vì thiếu những chiến lược xây dựng thương hiệu nhất quán, lậu dài và chuyên nghiệp. Trong khi đó, các thương hiệu ngoại lại là bậc thầy ở khoản này.
Sứ mệnh này cũng dẫn đường để anh đạt được học bổng Fulbright – Học bổng cao học toàn phần uy tín hàng đầu của Mỹ. Ở thời điểm công việc ổn định, lại vừa yên bề gia thất, anh lại quyết định sang trời Tây tầm sư học đạo. Theo như anh giải thích thì: “Lại là vì sứ mệnh (lỡ) đặt ra cho mình: để có thể làm nhà từ vấn thương hiệu thành công, ngoài kinh nghiệm thực tiễn tích luỹ được trong quá trình đi làm, tôi cần phải có nền tảng kiến thức vững chắc và bài bản. Tôi luôn quan niệm có kết hợp tốt hai yếu tố này thì nhà tư vấn mới có thể tạo thêm giá trị vững chắc cho doanh nghiệp của khách hàng”.

Sau khi hoàn tất khóa học MBA (Cao học Quản trị Kinh doanh), anh trở về Việt Nam và tiếp tục theo đuổi định hướng nghề nghiệp của mình. Thêm một nấc thang được bước lên, anh chọn Tập đoàn AIA là nơi để vận dụng kiến thức và kỹ năng mình đã học. “Tôi có cái nhìn tổng thể và chiến lược hơn về hoạt động kinh doanh, hiểu rõ hơn vai trò của từng bộ phận trong một doanh nghiệp và biết được làm thế nào để marketing có thể tạo thêm giá trị cho doanh nghiệp thông qua việc kết nối tốt hơn với các bộ phận khác nhau”, anh trả lời khi được hỏi về sự khác biệt ở anh khi làm marketing “ngày ấy” và “bây giờ”.
Bên cạnh công việc bận rộn của Trưởng bộ phận Marketing và PR, anh không quên “lời hứa” khi đi phỏng vấn học bổng Fulbright, cũng là lời hứa với chính mình “truyền đạt các kiến thức mình thu thập được và hỗ trợ các doanh nghiệp Việt xây dựng thương hiệu”. Buổi tối và những ngày cuối tuần, bạn có thể gặp anh ở những diễn đàn, những buổi nói chuyện về marketing, hay đơn giản là một buổi café để hướng dẫn các bạn trẻ cách tiếp thị sản phẩm kinh doanh sao cho hiệu quả.
“Mỗi người có một con đường riêng, nhưng ai cũng cần xác định sứ mệnh và tầm nhìn cho mình. Từ đó bạn sẽ biết mục đích của cuộc đời bạn là gì và cần làm gì để thực hiện mục đích đó. Và không bao giờ là quá muộn để thực hiện điều mà bạn khao khát”, đó là lời nhắn gửi của anh đến các bạn trẻ vẫn còn loay hoay về con đường phía trước. Ấn tượng mạnh mẽ anh để lại không chỉ là cách một người đàn ông lần lượt đạt được mục tiêu của đời mình, mà còn là một hình ảnh một “quý ông” lịch lãm, điềm tĩnh với lối nói chuyện thông minh, dí dỏm. 
Nguồn: Internet

Bí quyết thành công của "tỷ phú bán giày"

Cuốn sách Delivering Happiness (Tỷ phú bán giày) ra đời khiến cái tên Tony Hseih trở nên “hot”. Thông qua bản tự truyện đặc sắc này, thế giới biết đến Tony Hseih và hành trình kinh doanh thú vị của anh.
Đó không chỉ là câu chuyện hấp dẫn mà còn là bài học kinh nghiệm quý giá cho những ai muốn thành công trong sự nghiệp kinh doanh và trở thành một người giàu có và hạnh phúc.
Bí quyết thành công của "tỷ phú bán giày"

Tony Hseih sinh ngày 12/12/1973 tại Mỹ. Anh tốt nghiệp đại học Harvard năm 1995 ngành Computer Science. Từ nhỏ, Tony đã ham thích kinh doanh và không từ bỏ cơ hội để kiếm tiền. Hết ý tưởng này đến ý tưởng khác, khi thành công lúc thất bại đều mang lại cho Tony nhiều kinh nghiệm và bài học quý báu để tiến những bước dài trong sự nghiệp kinh doanh sau này.
Sự nghiệp của anh khởi sắc bắt đầu bằng việc đồng sáng lập Công ty quảng cáo trực tuyến LinkExchange và đảm nhiệm vai trò CEO. Năm 1999, công ty này được bán cho Microsoft với giá 265 triệu USD. Sau đó, anh gia nhập Zappos và trở thành CEO của công ty bán giày dép và quần áo trực tuyến lớn nhất thế giới. Năm 2009, công ty bán lại cho tập đoàn Amazon với giá 1,2 tỷ USD. Niềm đam mê đối với kinh doanh và xây dựng văn hóa thương nghiệp vẫn luôn bùng cháy trong Tony, dù đã là tỷ phú, anh vẫn quyết định nhận lời mời của Amazon tiếp tục làm lãnh đạo Zappos.
Đối với một nhà kinh doanh, những khó khăn, thử thách là điều không tránh khỏi. Nhưng quan trọng là bạn phải có nghị lực và một tinh thần không từ bỏ. Tinh thần này đã được Tony rèn luyện và nuôi dưỡng từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Năm lên 9, cậu đã nảy sinh ý tưởng kinh doanh giun đất và ấp ủ giấc mơ trở thành đối thủ cạnh tranh của nhà cung cấp giun đất nổi tiếng cả nước tại miền Bắc Sonoma. Việc kinh doanh không thành nhưng Tony không nhụt chí. Trong suốt những năm đi học đến khi vào đại học, anh đã làm nhiều “nghề” khác nhau như giao báo, tự in bản tin để bán, kinh doanh khuy áo, cung cấp dụng cụ và hướng dẫn biểu diễn ảo thuật, bán bánh pizza… Với sự thông minh, lanh lợi và tinh thần không từ bỏ, Tony luôn tìm ra việc để làm và kiếm được tiền.
Khi trở thành thủ lĩnh Zappos, Tony đã phải trải qua những bước thăng trầm nghiệt ngã, có lúc tưởng như không vực dậy được, phá sản chỉ nằm trong gang tấc. Để duy trì hoạt động của công ty, anh đã phải dùng đến cả tiền trong tài khoản cá nhân ở ngân hàng. Thậm chí anh phải sa thải bớt nhân viên và kê thêm giường ở các phòng của tòa nhà để tiết kiệm tiền thuê nhà cho nhân viên. Rốt cuộc anh vẫn phải bán tất cả gia sản chỉ vì không muốn ước mơ của mình sụp đổ một cách đáng tiếc.
Điều khiến Tony đánh đổi như vậy chính là đam mê. Niềm đam mê đã cho anh sức mạnh để vượt bão mà đo sức mình. Từ cái khó, người thông minh luôn tìm ra giải pháp sáng suốt. Thay vì chỉ tập trung vào mục tiêu làm sao để tồn tại thì anh quyết tâm thay đổi mô hình kinh doanh, đưa dịch vụ chăm sóc khách hàng trở thành mục tiêu hàng đầu của công ty. Nhờ phương châm hoạt động mới vì lợi ích của người tiêu dùng, công ty vị tỷ phú trẻ đã thuyết phục được các nhà cung cấp giày nổi tiếng bán hàng cho mình với số lượng lớn để trữ trong kho và mở cửa hàng bán lẻ song song với việc bán hàng qua mạng.

Niềm đam mê, tận tâm với công việc và không đầu hàng số phận đã giúp Tony thuyết phục được ngân hàng uy tín của Mỹ cho vay để tiếp tục kinh doanh và phát triển công ty. Cuối năm 2003, công ty đạt tổng doanh số 70 triệu USD, vượt kế hoạch đề ra. Từ đó, công ty cất cánh cho đến khi “trao thân gửi phận” cho Amazon.
Từ một trang bán giày qua mạng thông thường mang tên shoesite.com, với sự hợp lực của Tony, đã biến thành Zappos và ngày nay trở thành trang bán giày và quần áo online hàng đầu thế giới. Tất cả những điều đó phụ thuộc hoàn toàn vào văn hóa doanh nghiệp. Chính văn hóa doanh nghiệp tạo nên sự khác biệt đặc sắc của Zappos. Và chính Tony là người tạo nên những tiêu chuẩn vàng cho văn hóa công ty. Đó là:
1. Mang lại cho khách hàng cảm giác hạnh phúc với những trải nghiệm tuyệt vời
2. Nắm bắt xu hướng và đưa ra sự điều chỉnh phù hợp
3. Tạo ra cảm giác vui vẻ thoải mái
4. Dũng cảm đón nhận thử thách, cởi mở và không ngừng sáng tạo
5. Theo đuổi sự tăng trưởng và không ngừng học hỏi
6. Xây dựng các mối quan hệ cởi mở bằng cách chủ động giao tiếp
7. Xây dựng tinh thần đoàn kết trong công ty
8. Nâng cao hiệu suất làm việc
9. Đam mê và quyết tâm
10. Khiêm tốn.
Đây là 10 giá trị cốt lõi mà toàn thể công ty từ giám đốc đến nhân viên đều quán triệt sâu sắc. Bất cứ nhân viên mới nào vào công ty đều phải trải qua 4 tuần huấn luyện về văn hóa doanh nghiệp. Điểm mạnh nhất tạo nên sự khác biệt sâu sắc, và cũng là điểm tạo nên sự phát triển thần kỳ của Zappos chính là dịch vụ chăm sóc khách hàng tận tâm, chu đáo.
Nhân viên Zappos được khuyến khích thiết lập mối quan hệ thân thiết với khách hàng và duy trì nó, thường xuyên thăm hỏi khách hàng bằng điện thoại. Hàng luôn được giao miễn phí và nhanh chóng. Các mẫu giày dép luôn được hiển thị bằng hình ảnh theo 8 góc độ khác nhau giúp khách hàng dễ dàng lựa chọn.
Thêm vào đó, chính sách giao hàng - trả hàng miễn phí trong vòng một năm sau khi mua hàng của Zappos sẽ làm hài lòng mọi khách hàng khó tính nhất. Nếu khách hàng yêu cầu một sản phẩm nào đó không có sẵn hoặc Zappos không cung cấp thương hiệu này, đội ngũ kinh doanh được khuyến khích giới thiệu cho khách hàng một trang web khác, kể cả của đối thủ cạnh tranh.
Với tất cả những chính sách trên, khách hàng của Zappos được trải nghiệm những điều tuyệt vời chưa từng có so với các trang mạng bán hàng trực tuyến khác. Do đó, thương hiệu Zappos ngày càng chinh phục được nhiều khách hàng và thu về những con số doanh thu khổng lồ.
Đang ở trên đỉnh của thành công nhưng với Tony, thành công lớn nhất của anh không phải là đạt được đỉnh cao của sự nghiệp và kiếm được nhiều tiền mà chính là đã tìm ra chân lý của cuộc đời mình, đó là đi tìm hạnh phúc. Lấy hạnh phúc làm mục tiêu, nó sẽ trở thành động lực để bạn làm việc, kiếm được nhiều tiền và thành công trong cuộc sống. Tony luôn tự hỏi mình rằng liệu công việc mà mình đang theo đuổi có mang lại hạnh phúc cho mình không? Và đó cũng là lời khuyên anh dành cho những người đang đeo đuổi sự nghiệp kinh doanh và muốn thành công với nó.
Công việc kinh doanh giày qua mạng đã mang lại cho Tony một niềm yêu thích đặc biệt. Anh cảm thấy hạnh phúc vì đem lại được hạnh phúc cho người khác. Do đó, không phải ngẫu nhiên mà trong 10 giá trị cốt lõi mà anh đưa ra thì việc mang lại cho khách hàng cảm giác hạnh phúc với những trải nghiệm tuyệt vời lại được xem là quan trọng và được đánh giá cao nhất.
Tony đã đề cập đến vấn đề hạnh phúc trong tác phẩm nổi tiếng Delivering Happiness (Tỷ phú bán giày) của mình rằng: “Tôi đã đọc các tác phẩm bàn về hạnh phúc của các nhà tâm lý học, tôi thực sự bị lôi cuốn, tôi đã áp dụng mọi thứ trong khoa học này vào Zappos. Niềm hạnh phúc của khách hàng khi nhận được món hàng rất vừa ý, nhanh chóng, bất kể ngày hay đêm. Niềm hạnh phúc của nhân viên Zappos khi một phần của nền văn hóa và các giá trị cốt lõi của công ty phù hợp với các giá trị của bản thân họ. Zappos muốn mang lại hạnh phúc cho cả thế giới này”.
Tất cả những điều ấy đã làm nên một Tony Hseih xuất sắc, được thế giới ngưỡng mộ và nhiều người noi gương. Mọi người vẫn đang hướng về anh và đón chờ những giá trị mới mà Zappos sẽ mang lại cho con người trong tương lai dưới sự dẫn dắt của một nhà kinh doanh đam mê công việc và coi trọng việc mang lại hạnh phúc cho người khác

Mark Zuckerberg và niềm đam mê công nghệ

Giám đốc điều hành của trang mạng xã hội Facebook - Mark Zuckerberg thể hiện khả năng của một thiên tài từ nhỏ với niềm đam mê mãnh liệt.
Mark Zuckerberg là người sáng lập kiêm Giám đốc điều hành của trang mạng xã hội được yêu thích trên toàn cầu: Facebook. Với Facebook, Mark đã mang lại cho thế giới một cách “giao tiếp” mới hấp dẫn. Hiện tại, khoảng một tỷ người trên thế giới sử dụng Facebook. Mark là một trong những tỷ phú trẻ nhất nước Mỹ sở hữu khối tài sản trị giá trên 13 tỷ USD.
Mark Zuckerberg lúc nhỏ.
Mark Zuckerberg sinh năm 1984 trong một gia đình học thức, cha là bác sĩ nha khoa, mẹ là nhà tâm lý học. Anh được hưởng một nền giáo dục tuyệt vời từ bố mẹ. Cha của người sáng lập Facebook từng chia sẻ: “Điều mà vợ chồng tôi tin tưởng là thay vì áp đặt hoặc chỉ đạo cuộc sống con theo một hướng nhất định nào đó, hãy nhận ra thế mạnh của chúng và ủng hộ thế mạnh đó, cũng như hỗ trợ những gì mà đứa trẻ đam mê”. Chính vì thế ông đã giúp Mark Zuckerberg nuôi dưỡng đam mê và chắp cánh cho con bay đến chân trời mơ ước khi phát hiện ra cậu bé đặc biệt yêu thích máy tính.
Ông cho phép cậu tìm hiểu máy tính của mình trong văn phòng, dạy con những kiến thức cơ bản về công nghệ, sắm các món đồ chơi công nghệ cao và mời gia sư máy tính về kèm cặp cho quý tử. Tuy nhiên, cha của Mark “bật mí” rằng phần lớn kiến thức và kỹ năng lập trình máy tính là do Mark tự học. Thầy dạy kèm David Newman cho rằng cậu là một thần đồng thực sự.
Mark thể hiện khả năng của một thiên tài từ nhỏ. Năm 12 tuổi, anh đã sử dụng Atari BASIC để tạo ra một chương trình nhắn tin Zucknet cho phép các máy tính trong nhà và phòng nha khoa của cha kết nối với nhau. Nhờ đó, người tiếp tân có thể báo cho cha anh bệnh nhân tiếp theo mà không phải hét to lên như trước.
Bước chân vào Học viện Phillips Exeter Academy, Giám đốc điều hành Facebook đã tạo ra một phiên bản về phần mềm âm nhạc Pandora mang tên Synapse. AOL và Microsoft từng ngỏ ý muốn mua và thuê anh cùng các bạn vào làm nhưng Mark từ chối.
CEO của Facebook - tỷ phú trẻ nhất nước Mỹ.
Đến năm 2002, Mark bắt đầu bước chân vào Harvard, một trường đại học uy tín hàng đầu của Mỹ. Tại đây, anh đã cho ra đời nhiều ý tưởng công nghệ tuyệt vời và nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt từ đông đảo sinh viên. Chương trình CourseMatch cho phép người dùng đưa ra các quyết định lựa chọn lớp học dựa trên sự lựa chọn của những người khác.
Chương trình Facemash giúp sinh viên có thể lựa ra ai là người trông ăn ảnh nhất trong rất nhiều tấm ảnh lưu niệm chụp trong khóa học. Mặc dù là một chương trình hấp dẫn nhưng nó sớm bị đóng cửa vì bị xem là vi phạm đời tư cá nhân của người khác. Năm 2004, Mark cho ra đời trang mạng Facebook. Trang mạng xã hội này cho phép người sử dụng tạo ra hồ sơ riêng, tải ảnh lên và giao tiếp với người khác. Ban đầu, nó chỉ dùng trong nội bộ trường Harvard, sau đó lan ra các trường khác rồi mở rộng trên toàn cầu với nhiều tính năng mới và cuối cùng trở thành một câu chuyện “thần thoại” trong làng công nghệ thế giới.
8 năm phát triển thần tốc của Facebook đã mang về cho Mark nhiều quả ngọt. Năm 2010, Facebook vượt qua Google trở thành trang web được truy cập nhiều nhất ở Mỹ. Cũng trong năm này, Mark được bình chọn là “Nhân vật của năm”. Điều thú vị ngoài mong muốn của Mark là chính cuộc đời và sự nghiệp của anh đã tạo cảm hứng cho David Fincher dựng nên bộ phim “The Social Network” được cả thế giới đón nhận. Bộ phim không chỉ nằm trong danh sách được đề cử giải Oscar mà còn giành 4 quả cầu vàng trong lễ trao giải Quả cầu vàng lần thứ 68. Ngày nay Mark trở thành một tỷ phú giàu có và nổi tiếng.
Đám cưới giản dị của nhà tỷ phú trẻ.
Để theo đuổi ước mơ và dựng xây sự nghiệp, Mark đã không ngần ngại chấm dứt con đường học vấn tại Harvard để đến Thung lũng Silicon toàn tâm toàn ý cho Facebook – niềm đam mê của cuộc đời anh. Giới chuyên gia nhận định, vị tỷ phú trẻ đã hành động đúng vì bây giờ sự nghiệp đã ổn định và anh hoàn toàn có thể trở về trường để tiếp tục học, nhưng nếu ngày xưa không dám quyết định thì Facebook đã không có vị trí như ngày hôm nay.
Với Mark, tiền không phải là mục đích cuối cùng, bởi chỉ cần bạn thực sự đam mê, và sống hết mình với đam mê, tạo ra sản phẩm có ích thì sẽ kiếm được tiền. Mối quan tâm lớn nhất của anh là sứ mệnh của Facebook khiến thế giới trở nên rộng mở hơn.
Chính niềm tin vào bản thân, tin vào sứ mệnh của Facebook, anh đã không lung lạc trước những cám dỗ của các ông trùm công nghệ như Yahoo khi họ đưa ra những thương lượng béo bở, mua lại Facebook.
Tưởng chừng vụ kiện 65 triệu USD năm 2008 sẽ làm lung lay vị thế của Mark trong làng công nghệ nhưng rõ ràng tài năng và sự trưởng thành từng ngày cho thấy anh hoàn toàn có khả năng điều hành và lèo lái con tàu Facebook, giúp kết nối thế giới với nhau.
Người ta nói Mark là kẻ có khả năng dàn xếp các vụ kiện. Chỉ mất 65 triệu USD cho một ý tưởng để ngày nay sở hữu khối tài sản hàng chục tỷ đồng.
Zuckerberg là một tỷ phú nhưng có cuộc sống rất bình dị. Suốt nhiều năm, anh ở trong một căn họ nhỏ với một tấm nệm trên sàn và Internet kết nối dial-up. Số tiền đáng kể mà anh tiêu tốn gần đây nhất là dành mua căn nhà đầu tiên ở Palo Alto với giá 7 triệu USD. Đám cưới với cô vợ gốc Hoa cũng khá đơn giản và thân mật, không đình đám và xa hoa như đa phần các nhân vật nổi tiếng. Phong cách ăn mặc của Mark cũng giản dị như chính con người anh. Khi xuống phố, tỷ phú trẻ tuổi thường mặc quần jean, áo phông, xỏ dép lê hoặc đi giày thể thao. Điều đáng ngưỡng mộ là anh vẫn thường xuyên chi tiền vào các hoạt động từ thiện. Tháng 12/2010, Zuckerberg, Bill Gates và nhà đầu tư Warren Buffett đã ký cam kết “Giving Pledge” (cam kết cho đi), khẳng định rằng họ sẽ quyên góp ít nhất nửa gia sản cho từ thiện, đồng thời tích cực kêu gọi những người khác làm theo tấm gương của bản thân.